THÁNG 3- MÙA CHUYỂN SANG MÙA

Những ngày đầu tháng 3, Hà Nội bị bao phủ bởi màn mưa phùn cuối xuân, những con đường, những ngõ phố trở nên ẩm ướt và chật chội. Nhưng chẳng phải vì thế mà người ta ghét tháng ba. Tôi đã nghe 1 ai đó nói về tháng ba “ nếu như có thể gói trăm năm, ngàn năm đất nước thành mười hai tháng của một năm, thì em hãy biến tuổi trẻ của mình hôm nay thành một tháng ba vời vợi cảm hứng sang mùa”. Dường như cứ nhắc tới tháng ba là người ta nhớ về tháng chuyển mùa, thời gian sẽ chấm dứt những ngày mùa xuân cuối cùng để đón cái nắng đầu màu hạ. Con người cũng chọn cho mình tháng 3 để thấy mình lớn lên. Nó nhắc chúng ta về vai trò của thế hệ thanh niên trong ngày hôm nay. Tháng 3- tháng thanh niên, tháng của những hoạt động đoàn, đội sôi nổi và hào hứng. Tháng 3- nghe giọt mồ hôi rơi trên những con đường phát động trồng cây, “ ngày chủ nhật xanh”, “thứ bảy tình nguyện”…
Tháng 3 để mỗi người hiểu rằng mình đã lớn, để nhìn lại những gì mình đã cống hiến , đã làm được cho đất nước , cho quê hương. Có phải vì thế mà tháng 3 luôn mang âm hưởng vui tươi, rộn ràng và khép lại trong dự âm xao xuyến. Bất cứ nơi đâu trên mọi miền tổ quốc, bất cứ nẻo đường nào, người ta cũng dễ dàng bắt gặp hình ảnh cờ đoàn tung bay trong gió lộng, “đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”. Tháng 3 đã thực sự trở thành tháng của những người trẻ tuổi với lý tưởng dựng xây cuộc sống mới ấm no, hạnh phúc . Năm 2011 được coi là năm thanh niên, kỉ niệm 80 năm ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, tháng 3 năm nay có ý nghĩa to lớn đối với mỗi người đoàn viên, thanh niên. Đặc biệt đối với mỗi sinh viên khoa GDQP, những con người sống và học tập “sáng mãi phẩm chất anh bộ đội cụ Hồ”. Tháng 3 như thúc những âm thanh hối hả, như cuốn mỗi người vào vòng xoay vội vã của thời gian . Để mỗi người hiểu rằng mình phải sống “nhanh hơn nữa, vội vàng hơn thế nữa” cống hiến không mệt mỏi. Để mỗi người biết mình đang mang trên vai trách nhiệm của người thanh niên ngày hôm nay, học tập và sáng tạo để không còn những tháng năm sống hoài, sống phí. Tôi vẫn nghe trong âm hưởng của “nhật kí Đặng Thùy Trâm”, “Mãi Mãi tuổi 20” gọi về những suy nghĩ của thế hệ người trẻ tuổi. Tôi vẫn nghe trong lời bài hát của tác giả Vũ Hoàng: “Dù lên rừng hay xuống bể, vượt bão dông, vượt gian khổ…đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi rằng ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”. Và có một sự thật đó là một năm chỉ có một tháng 3, như thời gian trôi đi chẳng trở lại, tuổi thanh niên cũng chỉ có một lần trong đời, đừng để nó ngủ giấc triền miên.

Một giờ học thực hành của sinh viên K60 GDQP

Trẻ trung, năng động và ham học hỏi, sinh viên K60 khoa Giáo dục Quốc phòng thực sự là những bước tiếp nối tuyệt vời của đối với các khóa sinh viên trước. 
Mới vào nhập học cách đây không lâu, nhưng ấn tượng đầu tiên đối với tôi về các em K60 là về thể lực, các em ..."to cao" hơn các anh chị khóa trên, lại rất ngoan và sẵn sàng tham gia các hoạt động tập thể của khoa.
...Trong một buổi chiều, tôi có cơ hội được "dự" buổi học Đội ngũ đơn vị của của thầy giáo trẻ mới về khoa - thầy Nguyễn Sĩ Hiệp. Nói là dự cho oai thôi, chứ hôm đó tôi định "xem" các em K60 của mình học như thế nào, và ghi lại một số hình ảnh làm tư liệu, trong đó có bài viết này.
Thầy Sĩ Hiệp(mà vẫn được các sinh viên trong khoa gọi "một cách thần tượng" là anh "Hiệp Sĩ":)). Một điều tôi nhận thấy là trong các giờ học, các giáo viên trong khoa rất thân thiện, tập trung giảng bài và rất quan tâm tới việc học của học sinh.Vì vậy nên dù rất vui lòng cho tôi được ghi lại hình ảnh buổi học, nhưng thầy chăm chú giảng bài đến nỗi tôi chạy cả nửa sân vận động để ghi lại hình ảnh của các em K60 mà thầy cũng không "đoái hoài" gì.
Với quân số gần 100 sinh viên, nhưng việc đứng trong hàng ngũ của sinh viên thực hiện rất tốt: ngay ngắn và chú ý nghe giảng. Trong hàng, tôi nhận ra sự xuất hiện của các "Miss" xinh đẹp từng tham gia hội thi nữ sinh thanh lịch của khoa và rất nhiều bạn khác nữa.
Sau đây mời các thầy cô, các bạn và các em đón xem hình ảnh mà tôi ghi lại được trong buổi học:


 Toàn cảnh giờ học

Rất ngay ngắn, chú ý nghe giảng
 Miss Hồng Minh
 Anh chàng Khả Bắc đang tận tình chỉ bài cho bạn
 Miss Thu Thủy (ngoài cùng bên phải) đang sửa tập cho bạn của mình
Thầy tận tình chỉ từng nội dung cho sinh viên

              Trên đây chỉ là một số ảnh trong rất nhiều hình ảnh tôi ghi lại được trong hôm đó. Bạn nào có nhu cầu tải toàn bộ bộ ảnh này thì liên hệ với tôi nhé. Email: chuducanh.dhsp@gmail.com. Hoặc pm vào 0978 44 26 22. Chúc tất cả các bạn học giỏi, xứng đáng là sinh viên khoa Giáo dục Quốc phòng.
Chu Đức Anh - K57AGDQP

Có hạt bụi nào rơi trên tóc Thầy...

Nguyễn Thị Nga - K58A GDQP
Đã bao nhiêu mùa thu đi qua trong cuộc sống hối hả này, bao nhiêu mùa lá vàng rơi? Bao nhiêu mùa tiếng trống trường rộn rã, xôn xao nghe kỉ niệm ngày xưa gọi về.
Tôi vẫn nhớ cảm giác bâng khuâng khi lần đầu tiên đọc truyện ngắn của nhà văn Thanh Tịnh”: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mênh mang của buổi tựu trường.
Vâng! Cái cảm giác hoang mang vì ngày đầu đi học vẫn còn nguyên sơ, dường như nó chẳng bao giờ mất đi theo thời gian mà trái lại nó cứ bồi đắp thêm vào đó những âm hưởng mới. Ngày đầu xa rời vòng tay mẹ để nắm một bàn tay khác - Đó là người thầy đầu tiên trong cuộc đời mỗi người. Và bàn tay ấy đã dắt chúng ta đi qua bao năm tháng rồi? Bao mùa đi học là bấy nhiêu mùa thấy bụi phấn rơi trên mái tóc thầy. Khi xưa, bụi phấn rơi nhiều bởi phấn mà chúng ta dùng để viết bảng là phấn bụi, là từ vôi, thạch cao…đã qua rồi những ngày hộp phấn ẩm, thầy viết mài tay mà nét chữ vẫn cứ mờ, bao nhiêu bụi cứ thỏa sức rơi trên tóc và vai áo thầy. Giờ đây, người ta sáng tạo ra phấn không bụi, phấn thơm, bảng phooc …vậy mà tóc thầy vẫn bạc, bụi vẫn bay. Tôi thiết nghĩ tạo hóa sinh ra đã là như thế, mỗi người thầy vẫn bạc tóc chẳng phải bởi phấn trắng, hay sự khắc nghiệt của thời gian mà bởi những âu lo cho những đứa con mình dắt tay, dạy dỗ. Làm sao có thể dắt tay con đi suốt con đường đời dài xa thăm thẳm, thầy lo cho con ngày mai bước những bước dài hơn trong cuộc đời này, và nỗi lo vô hình chung đã làm tóc mọi người thầy đều bạc. Có lẽ vì vậy mà nghề “làm thầy” lúc nào cũng già nua, khắc khổ hơn mọi nghề khác. Tôi đã đi qua 15 mùa tựu trường, 15 mùa tôi gặp những người thầy khác nhau nhưng chẳng hiểu sao tôi cảm giác họ chỉ là một. Dù là thầy dạy hồi lớp 1 hay thầy dạy đại học bây giờ đều tóc bạc, đều có những nếp nhăn, đều có nụ cười trìu mến và hơn tất cả đều yêu thương, lo lắng cho hàng trăm đứa con của mình.
Thêm một mùa của hoa cúc, thêm một mùa đi học, thêm một mùa gió đông về hiu hắt thổi lá vàng rơi và hôm nay thêm một mùa yêu thương, mùa nghe chữ “nghĩa” trong ta rộn ràng. Tôi lại nhớ về những người thầy trong cuộc đời hối hả này. Sẽ về đâu nếu tạo hóa không đặt tay ta vào tay những người thầy? sẽ ra sao nếu cuộc sống thiếu những người thầy bạc tóc vì tương lai học trò? Không có bàn tay thầy chèo lái con thuyền tri thức biết trôi về đâu?
Thay lời tri ân chúng con - xin một lần gọi các thầy là Cha. Toàn thể sinh viên khoa GDQP kính chúc các thầy, cô ngày 20-11 mạnh khỏe, hạnh phúc. “Dẫu đếm hết sao trời đêm nay. Dẫu đếm hết lá mùa thu bay. Nhưng ngàn năm, làm sao em đếm hết công ơn người thầy…”
.

ẤM ÁP TỪ MỘT NGƯỜI THẦY

(Viết về Thầy Lê Ngọc Sơn – Giáo vụ khoa GDQP – Trường ĐHSP Hà Nội)
Một mùa đông nữa lại đến, trong tôi lại bồi hồi xúc động về ngày nào - ngày mà tôi bước những bước đi chập chững vào nơi yêu dấu - trường Đại học Sư Phạm Hà Nội.